Nàng Tây Lông xinh đẹp
(Học đòi theo phong cách minh họa chân
thật của ANHOANGTRUNGTUONG)
Nọ làm về chiều, chạy bộ tý cho dãn cốt,
chùng nơ rơn. Mùa này, hơn sáu giờ trời đã nhá nhem. Bố (lưu ý: Bố ở đây là danh từ riêng, như PAPA hay Lã Bố) chạy bộ hay đếm
bước chân, đặt cảm giác vào bàn chân để cảm nhận từng bước, chỉ khoảng 600 bước
đã ra đến khu rừng, 700 bước ra đến bờ biển.
Con đường chạy của Bố (ảnh):
Khu rừng của Bố (ảnh):
Bãi biển của Bố (ảnh):
Chạy
thẳng ra bãi biển, thư giãn phết quá, đi bộ dọc theo rừng dương ven biển (khu rừng này trước là nghĩa địa tù, sau
chính quyền đào đi bớt, tập kết vào một khu nhưng không hết , vẫn còn vô khối xương
xẩu bên dưới nên chính quyền giữ nguyên hiện trạng làm khu rừng cho bộ đôi bắn
đòm thi thoảng làm bãi tập chống đổ bộ, anh em mình có chỗ cắm trại, ăn nhậu,
dạo chơi thư giãn, thú vị quá lắm).
Khu rừng đầy các ông dơi dơi ăn quả to cỡ
3-5 lạng, treo lủng lẳng trên ngọn dương cao khoảng 20-30m, chúng hét lên the
thé suốt ngày, nghe vãi đái phết.
Chúng nè (ảnh):
Dưới mặt đất đầy các hang lỗ của các ông bọ
hung ăn phân bò, lỗ còng gió, lỗ nhện (bọn
nhện mà dân miên hay làm món chiên giòn cả con, to đùng đoàng), lỗ dế.
Chúng nè (ảnh):
Lũ
dế bắt đầu kêu reng réc, rinh rích, vui vui. Bỗng nhiên, ngay trước mặt, trên cành
dương cao đến 5m, một vàng son tóc vàng (rõ luôn), mắt xanh (đoán thế thấy đếu được đâu) ngồi vắt vẻo, mắt nhìn biển xa xăm, yên lặng, chắc đang ngắm hoàng
hôn, hay gì. Bố giật cả mình, hãi thụt chim, tý vãi đái ra quần. Lần đầu
thấy, gái đếu gì mà lại ngồi vắt vẻo cao thế kia, tóc dài thế kia, dáng ngon
thế kia.. hay là ..ma.
Cây này nè: (Ảnh)
Thật ra, dạo này Bố cứng phết, hãi ma đếu mấy, chỉ giật mình bất ngờ thôi. Bố đi chậm chậm, nhẹ nhàng lại gần, không
gian tĩnh lặng, mờ ảo, gió biển thổi nhẹ nhẹ và trên đầu là một vàng son tóc
vàng, váy đến gối ngồi trên cành cây (đếu hiểu trèo lên kiều gì nhể, cao đến 5m, vãi cả đái). Lãng mạn không, thi vị
không các mài ơi.
Nàng vẫn im lăng nhìn biển và Bố im lặng
cũng, nhìn nàng. Tóc nàng bay nhè nhẹ trong gió biển, váy nàng bay nhè nhẹ
cũng, đẹp quá ta ơi. Giá như có thằng cu nào chụp cho kiểu ảnh toàn cảnh nhể (chạy bộ đếu mang điện thoại, đen). Định
bắt chuyện tý mà không gian lãng mạn quá cũng như Bố không muốn làm phiền nàng
và nàng cũng đếu thèm để ý, hoặc biết đến sự hiện diện của Bố.
Hưởng thụ cảnh đẹp này hồi lâu, Bố nhẹ
nhàng quay lại bờ biển chạy loanh quanh với ý đồ chờ đợi lát sau quay lại xem
sự tình dư lào. Nay triều lên lớn quá, gần đến chỗ các bụi muống biển thò ra, bờ
biển chỉ còn lại một dải hẹp, Bố chạy trên đó, chân thụt xuống cát đến 5 xăng
ty phân do nước làm cát rỗng hơn, hay gì, vì mọi hôm nước cạn đi nền cát phẳng
và cứng thoải mái rất.
Cán lún, chạy 700 - 800 bước chân đã thở
hồng hộc, gió mát, biển vắng nhưng vẫn thấy vài người, chạy qua một xe múc bị bỏ
lại trên bờ biển, bọn nhận công trình làm kè biển lợi nhuận quá, mang xe múc ra
làm xong đếu thèm mang về luôn, vứt vạ bờ biển cho hoen rỉ chơi. Các cây dương
non quanh xe múc đã mọc cao đến đầu người. Một đôi trai gái ngồi bờ kè cạnh xe
múc ôm nhau cười rúc rích, nghiêng nghiêng seo phi, đầm ấm nhở.
Mồ hôi ướt cả, Bố đến một khúc gỗ dạt
hình thù kỳ lạ, cởi giầy và quần áo bơi cái cho mát. Biển xanh, cát trắng mịn,
sóng khoảng nửa mét, dễ chịu. Phi chủm xuống
biển, nước lạnh lạnh, lặn một quãng chòi lên cạnh một đám dăm ba thằng đen lố
nhố. Đám này thanh niên, da đen, tóc quăn, chúng nói với nhau bằng thứ tiếng
đếu gì, chắc tiếng Miên (chắc là dân Miên ra
làm xây dựng chứ không phải dân đi ghe biển, vì bọn ghe có ghé vào do biển động
thì cũng chỉ ăn nhậu, gái gú chứ đếu bao giờ thèm thò chân xuống biển, vì chúng
ngán quá rồi mà). Lát sau chúng hát ông ổng một bài nhạc trẻ bằng tiêng Vịt, bài gì thì anh nhớ đếu, thế
mới vãi đái, rồi chúng lại gọi nhau í
ới bằng tiếng Miên, rồi lại hát tiếng Vịt, vãi dắm với bọn này.
Bố bơi vài vòng, quãng 10 phút rồi lên,
ướt nhèm nhẹp, tay sách giầy, vai vắt áo lếch thếch chạy ngược trở lại. Cát vẫn lún gót chân,
chạy một quãng, đi bộ một quãng. Chiều tối bọn còng gió bò ra kiếm ăn loạt xoạt
trong các bụi muống biển, trong các bãi cải trời (cải này chịu khó nhặt một nắm về ăn mì hoặc ăn sống cũng ngon lắm nhế).
Có con thấy người chạy vụt xuống nước (bọn
này mà xuống nước bắt rất dễ vì chúng bơi kém, nhưng khi chúng ở trên bờ thì chịu
vì chúng nhanh như gió, thật sự như gió, nhất là khi quan sát bọn còng con to bằng
ngón tay, chúng chạy không nhìn thấy chân đâu, chỉ như một vật bị gió thổi đi ấy
nhế, trước Bố rất khoái món còng gió chiên bơ tỏi, hôm nào kể tiếp).
Khúc gỗ dạt kỳ lạ Bố vừa để áo và giầy
bám đầy một thể loại gián biển, hay con gì, nhỏ bằng 1-3 hạt thóc, giáp xác,
đen xám, nhiều chân, bò loạn xạ, chúng chui cả vào giầy và bám vào áo, giũ chưa
sạch, Bố kệ mẹ chúng, xách đi luôn, đang vội.
Lát đến rừng dương, Bố nhẹ nhàng rẽ vào
chỗ cũ. Chân không đeo giầy dẵm lên những trái dương khô rát rất, bước dón rén,
tập tễnh, đến gốc cây đéo thấy nàng ngồi đó nữa, một xe kêu vespa trắng dựng trên
đường mòn gần gốc cây, Bố lại lững thững đi dọc bờ biển phía trước.
Ơ kìa, nàng đấy chứ đâu, đúng mợ rồi, tóc
vàng quá vai, da trắng nhỏ nhắn (so với
tây lông, đoán chỉ khoảng 1.65-1.67m). Nàng đang mặc bikini màu xanh, a đù,
lọt khe, bờ mông cong vút, mịn màng, thơm mát (đoán thế nhá). Nàng đang bước về phía biển, phi xuống nước nhẹ
nhàng, khỏe khoán như một ông dái cá, trong ánh hoàng hôn. Còn gì đẹp hơn nữa
không chúng mài ơi.
Bố đi thật chậm (không đứng hẳn lại ngắm, vì ngại), chỉ ngắm nàng, đếu thấy gì nữa
cả cho đến khi anh đi qua một anh chàng tây lông khổng lồ (so với anh), anh chàng tóc vàng cũng, mắt xanh lơ, lông ngực cũng
vàng rộm, mặt đẹp, cháy nắng. Chàng ta
ngồi trên cát mịn và.. cũng đang ngắm nàng.
Bố nhìn anh chàng và trao nụ cười thật
thân thiện, anh ta cũng giơ tay chào Bố và cười, ánh mắt thân thiện cũng, Bố giơ
tay chào lại, vẫn bước nhẹ nhàng, người vẫn ướt sũng, tay cầm giầy, vai vắt áo, cô lô nhếch bỏ mợ. Bố đi một quãng nữa, ngồi xuống một khúc gỗ tàu đắm dạt vào bờ, giũ lại áo và
giầy để mặc lại, làm chậm dãi để đuổi hết bọn gián biển dai như đỉa, nhưng thực
chất là chờ nàng trở lại bờ.
Nàng đã trở lại sau khi lội vài vòng, tóc
ướt hất ngược về sau, vẫn bi ki ni lọt khe khoe bờ mông cong vút mịn màng (Bố chỉ khoái ngắm gái mông
xinh, hehe), bây giờ mới để ý ngực nàng cân đối, không quá to, săn chắc,
gọn gàng trong mảnh bikini nhỏ bé, eo thon khỏe mạnh, cổ cao, da trắng, thật là
một mỹ nhân xinh đẹp quá.
Nàng tiến đến chỗ anh chàng tây lông khổng
lồ tóc vàng đẹp trai, anh chàng cũng đứng dậy đi về phía nàng. Chàng choàng
chiếc khăn cho nàng, cúi xuống thơm vào má nàng, nàng nhón chân hôn chàng, và
họ hôn nhau, trong hoàng hôn, trong gió biển mát lạnh, trong sóng vỗ rì rào,
trên cát trắng mịt màng nữa, còn gì tuyệt vời hơn nữa không chúng mài ơi. Họ
thật đẹp đôi, và hạnh phúc, chúa ở bên họ nhế!
Bố không muốn làm kẻ vô duyên trong khung
cảnh này nữa, thong thả bước về nhà. Cảm giác thật dễ chịu, khoan khoái và
thoải mái, khi được chiêm ngưỡng cái đẹp và cái hạnh phúc của đời này.
Đời vịt ngan chúng mềnh, chỉ cần được chiêm
ngưỡng cái đẹp vậy thôi đã đủ hạnh phúc rồi, phải không các mài ơi.
Các ông dơi dơi đã đi ăn rồi, không thấy
kêu the thé nữa, chỉ còn các ông dế mèn kêu lích tích, réc réc.
Đường đã lên đèn rồi ông giáo ạ!
Môt câu chuyện ghi chép, minh họa bởi
ANHTHOSUAONGNUOC
Nhận xét
Đăng nhận xét