Chuyện nàng Lai
Phần 1/ Câu chuyện bắt đầu như vầy:Kết quả hình ảnh cho mèo anh lông ngắn
Có một chàng quý tộc Anh Quốc Kingdom đẹp trai phong độ dòng họ Aln danh giá, chàng là một tây bương thượng đẳng dài 4 foot nặng 15 pound, da trắng mắt xanh hoàn mỹ, quả là một trang hào kiệt. Chàng có sở thích đi chu du thiên hạ thỏa chí tang bồng.
Một hôm chàng đến một hòn đảo mang tên Poulo Condor (Đảo Côn) ở vùng Á Đông xa xôi. Chàng đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp hoang dại và yên bình, hữu tình và thơ mộng tại nơi đây. Chàng quyết ở lại nơi này một thời gian dài ăn chơi nhảy múa cho thỏa.
Cuộc đời xô đẩy chàng, trong một đêm lang thang hóng mát, chàng Aln đã gặp nàng Thể Tam, dòng dõi bần nông răng vẩu, dài 2,5 foot, nặng 5 poud, tính tình đanh đá và chua ngoa, ngắt gỏng và láo xược. Đã thế, nàng đã đẻ 3 lứa, con đông nhung nhúc. Tuy nhiên, con cái nàng đã nhớn cả và nàng đang hứng tình.
Thật là một đêm trăng thanh gió mát, chàng Aln đã phải lòng thiếu phụ Thể Tam ngay cái nhìn đầu tiên (hố hố, gu của quý tộc nó phải như vậy, mặn quá thể đáng). Aln tán ngay:
- Thể Tam nàng hỡi, anh yêu nàng quá rất!
Thể Tam đang lúc thèm tình, nhưng bản tín chua ngoa, bố láo, đốp luôn:
- Tây ngố đâu vào đây, muốn gì cần gì, tán bà phải không, nhà không có đàn ông, nhưng bà không phải dạng dễ dãi, nghe chửa? (thực tình Thể Tam đã có chút ngây ngất trước phong độ của Aln, nhưng bản tính nó vậy, biết làm lào giờ).
 Aln bương đưa mũi hít ngửi không khí đang tràn ngập mùi tình yêu, chàng bản tính thượng đẳng, không nói xa nói gần, vào đề luôn:
- Hỡi thiếu phụ quyến rũ và mặn mòi, ta đây biết nàng đang có nhã hứng, vậy chúng ta có thể đến với nhau tý được chăng, nàng hỡi?
- Thể Tam: Đến với nhau? dễ ăn vậy sao, có bản lãnh gì mần thử bà coi sao nào. Tây lông chim bương có thật sự như tin đồn?
Aln bương vốn dòng quý tộc, liều thể hiện phong thái ngay:
- Vậy anh đây mời nàng nhảy đầm, nhé nàng?
- Thể Tam: Đầm hồ cái gì, gái đây cả năm chả tắm, nhảy xuống ao còn sợ hốt cả hền.. à.. hết cả hồn ra, giờ còn bày đặt gạ nhảy đầm, hâm, ai chơi!
Aln bương mặt thỗn như thện, chưa biết nói sao thì Thể Tam tiếp:
- Chớ chú to cao trắng chẻo, nhìn cũng nhã, khá vừa mắt chị đây, nhưng mà phải xem sức lực thế nào. Giờ chúng mình chơi trò công an bắt gián điệp đi, cho nó duyên dáng, nhã nhặn, phù hợp thuần phong mỹ tục. Chú mà bắt được chị thì.. tý thì tý, nhá!
..Mà này, nhẹ nhàng thôi, đêm hôm rồi, để Bố ngủ mai còn đi làm, ông ấy mà dậy vác gậy đập cho thì khốn cả lũ đấy nhá!
Aln bương đâu có biết Bố là ai, sợ đếu, mồm làu bàu:
- Bố con gì tầm này, tới luôn đây nè!
Thế là chúng bắt đầu vờn nhau loạn xạ, từ cổng trước phi ra vườn sau, leo cả lên nóc nhà, rồi lại vòng quanh. Chúng chửi bới, quát tháo, cấu véo, phỉ nhổ rồi lại nũng nịu, thỏ thẻ, gầm gừ, hít mông, dụi má. Nói tóm lại là lên bổng xuống trầm lãng mạn rất, nhưng ầm ĩ cả xóm làng.
Bố tỉnh dậy, nhưng dạo này tính Bố lắng, khéo lại lành như ông Bụt, chỉ làu nhàu:
- Quân lăng loàn, quân mất nết, đú đởn giai gái cả đêm, rồi đẻ đàn đẻ đống mang về cho Bố chúng mày nuôi, chúng mài thương Bố qúa cơ, mẹ chúng mày!
..Nhà cửa không trông coi, ăn tàn phá hại, ở nhà cả ngày mà để bọn thằng Tý, thằng Rat khuân hết đồ của Bố, bọn ăn hại, phường giá áo túi cơm! Chúng bay không thương bố thì cũng phải để cho hàng xóm láng giềng họ ngủ chứ, không thì mai họ đến tận nhà chửi Bố chúng mài lên à!
Chửi một tăng rồi cũng thôi, Bố đi đái bãi, lại vào ôm Mẹ ngủ khò khò. Lại ai vào việc lấy.  khà khà!
Sự việc diễn ra đến cả tuần, đêm nào cũng thế vì hai anh chị đã say nhau như điếu đổ, thế mới tài. Bố kệ mẹ chúng mài, dạo này tính Bố, nó lắng.


Nhận xét